Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa ( trích)

(Theo blog badamxoe)Trong tiểu thuyết bi hài Cò hồn Xã nghĩa của nhà nhà văn Phạm Thành, Hò Văn Đản có nhiều lần hiếp dâm từ em đến cháu đến con. Đây là vụ hiếp dâm đầu tiên của ông ta đưa đến chết của một danh y nỏi tiếng.

Thiếu ta Bát Lộ Quân Hồ Quang Thuộc.

“Tha cho mợ, nhưng vì mợ mà thầy Ký Định bị chết đau đớn, oan uổng thì sẽ bắt tội ai đây? Hẳn là mợ còn nhớ chiều hôm ấy chứ?

Ấy là một chiều sâm sẩm tối. Đang loanh quanh trong vườn nhà bà ngoại tìm xem có thứ quả gì ăn được không thì tôi nhìn thấy mợ Cúc bị xe đạp của đảng trưởng Hò Văn Đản phóng từ phía sau, húc thẳng vào mông mợ. Xe húc làm mợ ngả ngửa người ra vệ đường, làm cái váy đụp, dài chỉ quá đầu gối mợ đang mặc, tung lên.

Xe đạp đảng trưởng Hò Văn Đản bị ngẹo lái, lao vào bờ rào cúc tần. Hò Văn Đản không ngã. Ông vẫn ngồi trên yên xe, cái túi dết vẫn quàng chéo qua vai, nhưng cái mặt của ông ta thì ngoái ngay lại, đôi mắt mở to hết cỡ, chăm chú nhìn ngay vào cái bướm đen xì của mợ Cúc.

Dựng xe vào bờ rào, đảng trưởng cộng sản Hò Văn Đản chạy lại bên mợ, nhanh nhẩu hỏi mợ khi mợ còn đang nằm trên đất:

“Có việc gì không thím”.

Mợ Cúc giọng mếu méo:

“Bác đi đâu mà… phóng xe… như quân đi… ăn cướp? “.

Đảng trưởng Hò Văn Đản nhe răng cười:

“Tôi đang vội”.

Mợ Cúc chống tay ngồi lên. Chừng như bị đau ở đâu đó, mợ lại nằm nghiêng mình xuống đất. Đưa tay với với về phía đảng trưởng Hò Văn Đản, miệng mợ rên rỉ:

“Đ… au. Đ… au quá”.

Đảng trưởng Hò Văn Đản nói như ra lệnh:

“Để tôi đèo thím về nhà”.

Mợ không đáp lại gì. Đảng trưởng Hò Văn Đản liền ngồi xuống ôm lấy mợ. Đỡ mợ ngồi lên, đứng lên. Nghiêng xe đạp cho mợ ngồi lên gác ba ga, đảng trưởng Hò Văn Đản chở mợ về nhà mợ. Dìu mợ Cúc vào sân, đảng trưởng Hò Văn Đản đưa đôi mắt lâng láo nhìn ra bốn xung quanh như muốn tìm cái gì đó. Ôm hông dìu mợ vào nhà. Bất ngờ, đảng trưởng Hò Văn Đản bế thốc mợ lên, đưa mợ vào buồng, đặt mợ ngồi xuống giường. Mợ Cúc ngồi trên giường, hai chân buông thỏng xuống, miệng vẫn còn rên rên, liền bị đảng trưởng Hò Văn Đản, một tay để lên ngực mợ ấm mạnh, tay kia cầm váy mợ kéo ngược lên phía ngực, đè ngay mợ xuống giường. Mợ liền chống tay lên ngực Hò Văn Đản đẩy đẩy ra. Khi tay mợ đẩy đẩy ngực Hò Văn Đản được vài lần, bỗng tôi nghe mợ kêu “á” lên một tiếng. Hai tay dang thẳng ra hai phía, mắt mợ nhắm lại. Mắt tôi liền nhìn thấy, mông đảng trưởng Hò Văn Đản nâng lên hạ xuống đều đều. Tiếng rên ư ử của mợ cũng vang lên theo nhịp mông đảng trưởng Hò Văn Đản.

Nghe tiếng mợ rên, tôi thấy ghét ghét đảng trưởng Hò Văn Đản. Nhưng chả biết sao dạ tôi ghét mà miệng tôi không hét lên kêu người đến cứu mợ? Không những không kêu cứu, tôi lại cứ chăm chắm nhìn qua lỗ hổng bờ vách xem đảng trưởng Hò Văn Đản và mợ Cúc đang làm cái trò gì.

Mông thôi nhún một lúc thì đảng trưởng Hò Văn Đản lăn xuống giường, nằm ngửa ra, mắt mở thao láo, nhìn lên trần nhà, một tay vẫn đặt lên vú mợ Cúc.

Tôi nhìn thấy rõ lắm. Vú mợ Cúc to như quả dừa, có lần mẹ tôi đi chợ Bản mua về. Hai cái đầu vú của mợ bé tí, nhỏ hơn đầu vú của mẹ tôi. Mầu da vú của mợ không vàng ệch như màu vỏ quả dừa như của mẹ tôi, vú mợ trắng hơn nhiều. Không nhìn thấy đảng trưởng Hò Văn Đản đưa miệng lên tu vú mợ giống tôi tu vú mẹ tôi. Chỉ thấy ông ta dùng tay bóp bóp vào vú mợ. Tự nhiên, tôi thấy tôi ghét mợ.

“Sao mợ lại để cho đảng trưởng Hò Văn Đản cứ vần vò cái vú của mợ như tôi vần vò vú của mẹ tôi? Đảng trưởng Hò Văn Đản có phải là con của mợ đâu? Đã thế, mợ lại không cáu kỉnh gì. Tôi mà như Hò Văn Đản, mẹ tôi sẽ đánh mạnh vào tay tôi ngay. Tôi, không những sờ, bất chợt còn xoắn xoắn cái núm vú của mẹ tôi trong lúc mẹ tôi đang nằm ngủ. Ấy mà mợ chẳng làm gì cả. Một lúc sau, tôi còn thấy mợ quay nghiêng người về phía đảng trưởng Hò Văn Đản, hôn lên má và xòe bàn tay xộc vào tóc, vuốt đi vuốt lại, âu yếm đảng trưởng Hò Văn Đản giống y như mẹ tôi âu yếm tôi, vuốt tóc cho tôi”.

Âu yếm đảng trưởng Hò Văn Đản một lúc như vậy rồi mợ ngồi lên. Tôi chờ chân mợ đặt xuống đất thì sẽ bỏ chạy. Nhưng, mợ không đặt chân xuống đất, mợ lại còn ưỡn ngực lên, chầm chạp cởi nốt cái áo cánh gụ đang mặc ở trên người ra. Cởi xong, mợ xoay người, nằm đè lên người đảng trưởng Hò Văn Đản đang nằm ngửa. Hai vú mợ sệ ra cả hai bên sườn ngực của Hò Văn Đản. Thấy mông mợ, mông đảng trưởng Hò Văn Đản lại nhún nhún. Tôi ngạc nhiên lắm lắm, không hiểu người lớn đang chơi trò kỳ cục gì?

Bỗng, mắt tôi nhìn thấy một cục gì đen đen, to to, bằng con cá sộp chui qua hai bắp đùi mợ Cúc, nhô lên. Bình thường, có lẽ tôi không thấy vì trong buồng nhà mợ không được sáng. Nhờ có màu trắng lốp của đùi mợ Cúc phản xạ mà tôi nhận ra, nó là cái gì.

Đúng một trăm phần trăm. Nó là cái chim đi đái của đảng trưởng Hò Văn Đản. Nhưng, cái chim của ông ta lại giống như đầu con rắn hổ mang, mình đen khoang trắng, cứ gật gật gù gù bên đùi mợ như con chim cu nhà tôi mỗi khi nó gáy? .

Trong lúc tôi còn phân vân, tại sao chim của đảng trưởng Hò Văn Đản lại thế, thì thấy, tay ông ta vừa ôm ghì lấy mợ, vừa lần lần đẩy mợ nằm ngửa ra. Cũng như lần trước, cả người đảng trưởng Hò Văn Đản lại đè lên người mợ Cúc. Đôi mông của đảng trưởng Hò Văn Đản lại hối hả nâng lên, hạ xuống, dập dềnh.

Cứ mỗi lần mông đảng trưởng Hò Văn Đản nâng lên, tôi lại thấy bụng mợ Cúc cũng ưỡn lên theo. Dập dềnh một lúc như vậy, hai người mới rời nhau ra. Mợ Cúc lồm cồm bò dậy. Bước chân xuống đất. Mợ chống hai tay xuống giường, cho mông mợ chổng lên. Mặt mợ quay lại, hướng về phía đảng trưởng Hò Văn Đản, lúc đó, tay ông ta đang cầm chim của ông ta, nhằm hướng mông mợ Cúc tiến tới. Lập tức, tôi nghe tiếng rên rỉ, tiếng suýt xoa ứ á xen lẫn tiếng bèn bẹt liên hồi từ bẹn đảng trưởng Hò Văn Đản và mông mợ Cúc chạm nhau, phát ra, làm tôi ù cả tai, chóng cả mặt mũi.

Tôi vẫn không hiểu: “Tại sao mợ Cúc lại để cho đảng trưởng Hò Văn Đản hành hạ mợ như vậy? Ông ta có còn trẻ con nữa đâu?”. Đầu óc tôi quay cuồng: “Tại sao háng đảng trưởng Hò Văn Đản và háng mợ Cúc lại có râu dài thế?”. “Tại sao chim đảng trưởng Hò Văn Đản lại cứ gật gật gù gù bên đùi của mợ Cúc như thế?”.

Bất giác tôi nhận ra cơ thể tôi đã nóng ran lên từ lúc nào. Cái bụng dưới của tôi tưng tức. Tôi đưa tay sờ vào chim tôi. Tôi liền giật mình khi cảm thấy cái chim bé tí của tôi cũng phổng lên một tí. Và, chao ôi! Chẳng biết nước ở đâu chảy ra đã làm ướt sũng cả đủng quần tôi đang mặc.

Tôi vội vàng chạy về nhà.

Trời đã nhá nhem tối.

Hoá ra, tôi đã tè dầm vào quần lúc nào mà tôi không biết.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s